Bỗng một hôm ta giật mình tỉnh giấc Nhớ lại ngày xưa năm tháng học trò Những tháng ngày không suy nghĩ âu lo Đến bây giờ con vẫn chưa ghi nhớ Mái trường xưa nơi lớp học thân thương Ở nơi đó có thầy cô, có bạn Nhớ ngày đó chúng con hay làm loạn Làm thầy,cô lắm nỗi ưa phiền Bởi khi đó chúng con chưa hiểu chuyện Giờ lớn rồi mới hiểu lòng thầy cô. Trên đường đời nhiều chông gai bão tố Phải tự mình trèo lên đỉnh vinh quang Thành công nào cũng gặp lắm gian nan Và khi đó lại nhớ thầy nhớ bạn Nhớ tấm bảng đen, nhớ viên phấn trắng Nhớ công ơn thầy dìu dắt chúng con. Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Để chúng con một lần nữa được gọi Hai tiếng thầy, cô với tất cả yêu thương Thu Huyền |
KÍ NIỆM XƯA
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét