Viên phấn nào trên tay Thầy dạy em học viết Bụi phấn nào bay bay Vườn tóc thầy trắng xóa Bao mùa thu đi qua Cho em thêm kiến thức Mở ra bao ước mơ Vững bước vào tương lai Ước thời gian quay lại Để em hiểu biết thêm Để không cãi lời thầy Cùng nỗi buồn da diết Giá em không ương ngạnh Ngoan hiền nghe lời thầy Em sẽ không để thầy Phải buồn lòng vì em Nhưng chẳng còn kịp nữa Em mãi xa thầy, xa thầy Làm sao đây, thầy ơi! Nhưng vẫn có một điều Em sẽ làm thầy vui Với tương lai tươi sáng Như lời xin lỗi muộn Đến với thầy, thầy ơi! Học sinh: Phan Quốc Việt |
Em Xin Lỗi Thầy
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét